Banner Cho toi xin TL Banner Mat Biec Banner Sách 3 Banner Sách 2
Tiếng gọi phía mặt trời lặn

Tác giả: Nguyễn Quang Lập

Dịch giả:

Đơn vị xuất bản: NXB Văn Học

“Người lái đò đó leo lên bò, đứng trên một mô đất cao, chống nạnh ngó trân trân về phía bên kia bờ sông. Ông đứng im như một pho tượng đúc sẵn hàng giờ liền. Và khi nắng tắt hẳn, dòng sông trở nên phẳng lặng, chuyển sang màu nâu nhạt thì ông lẫn vào hàng trăm cây bần mọc rậm rạp ở đấy. Đến gần có thể nhầm đó là một cây bần chết, rụng lá đã lâu ngày. Ông đứng như vậy để làm gì? Không ai biết. Hình như đó là một công việc bắt buộc thường nhật của ông trước khi kết thúc một ngày lao lực trên sông nước…”

(trích Đò ơi)

“Bây giờ anh đã nhận ra nguyên nhân của những biến đổi khác thường của vợ anh trong hai tháng qua. Thoạt tiên  chỉ là phản ứng bản năng rất đàn bà của chị. Khi anh ném mạnh cái bát xuống mâm cơm thì tất cả đều co rúm người lại. Thằng bé xiết chặt lấy cổ Liên, mặt méo xệch.

Anh trừng trừng nhìn mọi người. Câm lặng đến nghẹt thở. Mai khẽ nhếch mép cười, ném vào anh một cái nhìn thách thức “Choang”!, lại một cái bát nữa vỡ tan. Vỡ oà ra những tiếng khóc nức nở của mẹ con Liên. “Thôi đừng… trời đất ơi… tôi sẽ đi ngay bây giờ!Trời đất ơi..”Liên đứng dậy, bịt tai, hét rung nhà rồi lập cập đến xách tay nải…”Ngồi xuống”!. Anh quát, lạc cả giọng – “Tôi cấm mẹ con cô không được bước khỏi nhà này!”.Taynải rơi xuống, mềm nhũn. Thằng bé hốt hoảng lùi sát một góc tường, mặt mày xanh xám, nó khóc không thành tiếng. Chỉ có Mai vẫn ngồi cứng ngắc, mắt đỏ rực. Chị đứng vụt dậy .- “Các người, các người… muốn gì ở tôi, hả””- Chị nhào đến phía khung kính có lồng ảnh vợ chồng chị chụp sau ngày cưới một tuần. Anh sững người: Chị sẽ đạp nát tấm kính kia. Anh muốn đứng lên, nhưng không được, có những quả tạ được gá vào các đốt xương sống trì kéo anh… Bỗng Liên ngẩng phắt đầu, nhào đến ôm chặt chân chị. Một cái đạp cực mạnh của chân trái giáng xuống vai Liên – Ối !… Tôi xin…” Liên kêu lên đau đớn, hai tay vẫn  níu chặt bàn chân chị – Từ góc tường vang lên tiếng thét kinh hoàng của thằng bé: “Á…á… kính sẽ làm vỡ mặt ba!…”. Một mũi dùi đỏ lửa xuyên vào ngực trái chị, và sau đó là gió, gió rất mát thồi hùn hụt vào vết thương kia…” ( trích Hạnh phúc mong manh)

 

 

Tiếng gọi phía mặt trời lặn , 4.5 out of 6 based on 2 ratings